ông phán mọc sừng là chồng của ai

Văn mẫu lớp 11: Phân tích tiếng khóc của vợ chồng ông Đồ trong tang gia là tài liệu vô cùng hữu ích mà download.vn muốn giới thiệu cùng các bạn tham khảo. Thông qua tài liệu này, giúp các em học sinh lớp 11 có thêm tài liệu ôn tập, trau dồi vốn ngôn ngữ để biết cách viết văn ngày càng hay hơn.

Người phán xử đồng nát xuất thân là một trí thức, chồng trong gia đình đại tư sản ông cố nội nhưng cuộc sống hôn nhân của ông với vợ không hạnh phúc. nhân vật này đọng lại trong lòng độc giả những tiếng khóc. tiếng kêu của anh cho rằng cặp sừng chính là bàn tay thống lĩnh của vũ trong khi anh tái hiện một xã hội và đạo đức, nhân cách và con người đã rơi xuống mức tiêu cực, không thể cứu vãn. vì vậy đây là dàn ý và 3 bài luận mẫu hàng đầu, hãy theo dõi chúng tại đây.

Bạn đang xem: ông phán mọc sừng là chồng của ai

bạn nói sừng sừng đã làm những hành động gì?

đề xuất công việc

1. cử chỉ, hành động của anh ấy nói rằng cuckold

  • Dưới tấm khăn lớn màu trắng, chiếc áo choàng trắng trải dài, anh nói và cúi xuống, khóc không ngừng.
  • nhét một tờ năm đô la gấp bốn lần vào tay cô gái tóc đỏ.
  • 2. ý nghĩa

    – cho biết anh ấy đang cố gắng cho cả thế giới thấy rằng anh ấy là một đứa cháu hiếu thảo, đau khổ vì cái chết của ông cố. đồng thời nhanh chóng trả thanh xuân – kẻ đã gây ra cái chết. điều này cho thấy bản chất đạo đức giả, tham lam và thiếu tình yêu của nhân vật bị cắm sừng.

    – thể hiện thái độ châm biếm và phê phán của vu trong phung đối với xã hội thượng lưu giả tạo.

    – đây là những chi tiết nghệ thuật đắt giá thể hiện sự sắc sảo của một nhà châm biếm bậc thầy.

    phân tích kế hoạch của tiếng hét của anh ấy nói nóng

    sơ đồ chi tiết số 1

    i. giới thiệu:

    – vu trong phung là nhà văn xuất sắc trong dòng văn học trào phúng và trào phúng của văn học Việt Nam.

    – một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của văn học mệnh danh là số đỏ, trong đó đoạn trích Hạnh phúc của một gia đình có tang có lẽ là tác phẩm châm biếm sâu sắc và hiện thực nhất về nhân cách và những trò hề lố bịch của xã hội thượng lưu thời bấy giờ. tiếng kêu “hự… túp… túp” của ông nói sừng gần cuối đoạn trích cũng để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm.

    ii. nội dung:

    * tóm tắt đoạn trích:

    – sự châm biếm và mỉa mai tiêu đề của tác phẩm.

    – cái chết của cụ cố đã trở thành niềm hạnh phúc của thế hệ con cháu bất khuất.

    – một thực tế xã hội nhức nhối khi sự ra đi của một người trở thành nơi để chuộc lỗi, thể hiện và tìm kiếm hạnh phúc cho riêng họ.

    * tiếng hét của anh ấy nói rằng bị cắm sừng:

    – Anh là một trí thức nhưng lại có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, lại là con rể, bị vợ cắm cả rổ cắm sừng vào đầu.

    – nhưng với nỗ lực đáng kinh ngạc, anh vẫn cố gắng bám trụ, bám vào gia đình thượng lưu đó để kiếm lợi.

    – Bỏ hết lòng tự trọng, thanh liêm của một người đàn ông, đút lót cho xuân 5 đồng để anh báo tin vợ ngoại tình, hòng lấy thêm vài nghìn đồng chia cho cụ cố.

    – để hoàn thành chữ “tín” của mình với thanh xuân, anh phải làm trò khóc lóc, đau khổ để có cơ hội được xuân giúp đỡ, rồi chia cho anh 5 đồng gấp bốn.

    Xem thêm: Chuyện ít ai biết về nhà đồng sáng lập thứ ba của Apple

    – tiếng kêu “hả … hức … hức” thật là lạ, âm thanh đó không mang đến sự đau thương, bi thương, người đọc chỉ cảm thấy một trò hề vô cùng nực cười, tiếng kêu của anh thật lạ lùng khiến ai cũng “nhận ra là đáng quý biết bao”. cháu rể. “

    – vở kịch này, theo anh, được trình diễn hoàn hảo, nổi tiếng về lòng hiếu thảo và sự đau buồn đối với các thành viên trong gia đình, sự chú ý của nhiều người và hoàn thành niềm tin giữa anh và gia đình. mùa xuân tóc đỏ.

    – anh ta cũng khóc vì đã gửi đi một chút xấu hổ, nhân tính còn sót lại, khóc vì sung sướng sắp hoàn thành giao dịch, cuối cùng cũng có trong tay vài ngàn đồng, nhờ bán gạc hươu lớn. trên đầu.

    – tiếng hét của cô cho rằng sự ngổ ngáo là đỉnh điểm của thói đạo đức giả, của xã hội thượng lưu thời bấy giờ, tiếng khóc cũng có chủ đích, chua xót cho một xã hội, cho một gia đình “thượng lưu”.

    iii. kết luận:

    – tiếng kêu của anh khi nói rằng những chiếc sừng được giương cao là sự hào hùng của vũ trong việc tái hiện một xã hội và đạo đức, nhân cách và con người đã rơi xuống mức tiêu cực, không thể cứu vãn được.

    – tiếng khóc đó kết thúc đoạn phim và là một trong những liên kết quan trọng nhất trong chuỗi dài những tiếng cười xuyên suốt cuốn tiểu thuyết, khi đã đến lúc mọi người trở thành diễn viên trong câu chuyện chính của tác phẩm của họ, khóc từ cách hợp lý để đạt được. kết thúc không đáng kể, vì tiền!

    sơ đồ chi tiết số 2

    1. mở đầu

    – giới thiệu về tác phẩm: “hạnh phúc của một gia đình đau buồn”

    – tác phẩm được đánh giá là đoạn trích đặc sắc nhất thể hiện tiếng cười trào phúng và nhiều tư tưởng nhân văn sâu sắc màu đỏ. một chi tiết nhỏ nhưng mang lại ấn tượng độc đáo trong đoạn trích này, đó là tiếng hét của giọng ca bị cắm sừng “hả, hả, hử”.

    2. nội dung bài đăng

    <3

    – & gt; vợ lừa dối

    – Vị thẩm phán sừng sỏ biết toàn bộ sự thật về người vợ bất hảo nhưng không hề xấu hổ mà còn nhu nhược, trơ trẽn đến mức đem danh dự của bản thân ra để đổ lỗi cho gia đình nhà vợ.

    – cho biết, người bị cắm sừng đã dùng năm đồng để mua cái xuân tóc đỏ để trước mặt cả nhà, cái lò xo chỉ tay về phía mình và nói “ông ơi, ông là người bị chồng cắm sừng”.

    – để hoàn tất “thương vụ” với Xuân tóc đỏ, Người phán xử mọc sừng phải tự xây dựng kịch bản, trong đó anh vừa là đạo diễn vừa là diễn viên chính.

    – & gt; tiếng kêu “đói” cũng là một phần của kịch bản đó.

    – nói tiếng khóc của cúc cu là hoàn thành thỏa thuận với xuân tóc đỏ trước đó.

    – được đại gia đình của cụ cố che giấu sự thật về việc, nói là mừng rỡ mừng rỡ vì nhận được: thêm chừng ba vạn lượng bạc ”.

    – anh ta cũng rất muốn trả năm đồng còn lại để giữ uy tín của mình. khi hạ huyệt là cơ hội tốt nhất để nói rằng con cu hoàn thành cuộc trao đổi.

    3. kết thúc

    Tiếng hét của giọng ca bị cắm sừng cũng nằm trong chuỗi tình huống gây cười trong vở kịch. Qua tiếng khóc này, người đọc đã phần nào thấy được hiện thực xã hội mà Vũ Trọng Phụng đã lên án, thể hiện sâu sắc bi kịch bi hài trong một gia đình danh gia vọng tộc.

    phân tích tiếng kêu của chim mọc sừng – mẫu 1

    Đọc thêm: Marco Polo (1254 – 1324) nhà thám hiểm Châu Á lừng danh | Nghiên Cứu Lịch Sử

    vu trong tiểu thuyết số đỏ của nhà văn là một tác phẩm “vô tiền khoáng hậu”, có thể vinh danh bất cứ nền văn học nào có được nó. xuyên suốt 20 chương truyện, trong đó Hạnh phúc của một gia đình đau buồn được coi là mảng nổi bật nhất thể hiện tiếng cười trào phúng và nhiều ý nghĩ nhân văn sâu sắc. một chi tiết nhỏ nhưng lại gây ấn tượng độc đáo trong đoạn trích này, đó là tiếng hét của giọng ca sừng sỏ “hùng, hục, ục”.

    chàng trai mọc sừng đó xuất thân là con rể trí thức của gia đình đại tư sản ông cố nhưng cuộc sống hôn nhân của anh với vợ không hạnh phúc. thậm chí cái tên “đồng nát” còn bắt nguồn từ việc vợ anh nói anh ngoại tình. Điều đáng nói, người phán xử sừng sỏ biết toàn bộ sự thật về người vợ bất hảo nhưng không hề xấu hổ mà nhu nhược, trơ trẽn đến mức đem danh dự của bản thân ra để đổ lỗi cho gia đình nhà vợ.

    thẩm phán cắm sừng đã dùng năm đồng để mua xuân tóc đỏ để trước mặt cả gia đình, xuân chỉ tay vào mặt và nói “ông ơi, mày là chồng cắm sừng”. và đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của cụ cố. Vốn là người coi trọng danh dự của dòng họ, khi nghe Xuân tóc đỏ nói, ông cố của anh đã vùng dậy và chết.

    Trong đám tang của cụ cố, để hoàn tất “thương vụ” với Xuân tóc đỏ, Người phán xử mọc sừng đã phải tự mình xây dựng một kịch bản, trong đó anh vừa là đạo diễn vừa là diễn viên chính. tiếng kêu “đói” cũng là một phần của kịch bản đó.

    trước khi hạ hố quan tòa mọc sừng vẫn chưa trả được năm đồng bạc của xuân tóc đỏ, trước khi tiếng khóc xuất hiện, ta thấy trong tác phẩm có hai chi tiết xuân tóc đỏ xuất hiện trên sừng. bên “mùa xuân”. Người đàn ông tóc đỏ đứng nghiêm trang với chiếc mũ của mình ở một chỗ bên cạnh, nói “rằng ông đã mọc sừng” và “khi ông cố đỏ mặt và ngất đi.”

    trong đám tang ông cố chỉ có hai tiếng hét, đó là tiếng hét của ông cố “khóc ngất đi” và tiếng “phấn khích” của giọng ca mọc sừng. tuy nhiên, tiếng khóc không phải xuất phát từ sự thương cảm, tiếc thương cho người đã mất mà là một sự giả tạo không tự nguyện. nếu cụ cố khóc để cho thiên hạ biết mình là người con hiếu thảo thì nói rằng cụ cố khóc là để hoàn thành thỏa ước với xuân tóc đỏ trước đây.

    anh nhận được rất nhiều từ gia đình ông cố để che đậy sự thật về việc ngoại tình, nói rằng anh vui và hạnh phúc vì nhận được: thêm khoảng ba ngàn lượng bạc ”, điều này khiến anh cũng phát sốt vô cùng. . sẵn sàng trả năm đồng còn lại để giữ uy tín cho mình. khi hạ huyệt là cơ hội tốt nhất để hoàn thành giao dịch, cũng là lúc cao trào của động tác mọc sừng. hắn kêu “đói”, hắn khóc đến mức ngất đi, nhân cơ hội này tựa vào xuân hồng, chính lúc này, hắn đã thành công đẩy năm đồng vào tay xuân hồng.

    Tiếng hét của giọng ca bị cắm sừng cũng nằm trong chuỗi tình huống gây cười trong vở kịch. Qua tiếng khóc này, người đọc đã phần nào thấy được hiện thực xã hội mà Vũ Trọng Phụng đã lên án, thể hiện sâu sắc bi kịch bi hài trong một gia đình danh gia vọng tộc.

    phân tích tiếng kêu của chim mọc sừng – mẫu 2

    Vũ Trọng Phụng (1912-1939) là nhà văn trào phúng và trào phúng bậc nhất trong nền văn học Việt Nam hiện đại thời kỳ trước cách mạng, chính vì lối viết độc đáo đó mà nhiều người thường ví von là Việt Nam Banzắc. Với thời gian sáng tác ngắn ngủi chỉ khoảng 10 năm, những tác phẩm của ông, giữa tiểu thuyết và phóng sự, đã để lại cho nền văn học dân tộc những giá trị hiện thực sâu sắc và là những dòng nhật ký đặc sắc về một giai đoạn xã hội trải qua nhiều biến động sâu sắc, nhân cách và đạo đức. đã xuống cấp nghiêm trọng. vu trong phung phí đứng giữa thành phố, nhìn cuộc sống nơi đô thị náo nhiệt bằng con mắt hiện thực, bằng ngòi bút sắc sảo của mình, ông đã vẽ nên bức tranh xã hội mà nội dung chủ yếu là cuộc sống của tầng lớp thượng lưu. xé toạc lớp vỏ ngoài sáng bóng, sang trọng, vạch trần bộ mặt thối nát, băng hoại và băng hoại về đạo đức, nơi đối với con người, tình bạn, tình người không một giọt nước, chỉ có tiền bạc, địa vị và những thú vui tầm thường, ích kỷ lên ngôi. Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của Vũ Trọng Phụng là Số đỏ, trong đó cuộc vui của một gia đình đau buồn có lẽ là tác phẩm châm biếm sâu sắc và hiện thực nhất về nhân cách và những trò hề xã hội của tầng lớp xã hội thời bấy giờ. tiếng kêu “hự… túp… túp” của ông nói sừng gần cuối đoạn trích cũng để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm.

    Tựa đề Hạnh phúc gia đình là do tác giả của cuốn sách đặt ra, nhưng tôi chắc rằng nếu tôi để vu vơ làm điều đó, thì anh ấy cũng sẽ có lựa chọn như vậy, bởi vì tựa đề quá đúng và quá vừa vặn. cho tôi trích xuất này. Từ xưa đến nay, có lẽ người ta chưa từng, chưa từng chứng kiến ​​một đám tang nào mà cả hai đều hạnh phúc đến thế, mỗi người đều trân trọng “hạnh phúc” của riêng mình, nhưng chỉ có cụ cố mới ra tay, đi thì tất cả sẽ thành hiện thực. thật đáng tiếc và bất hạnh cho ông lão tội nghiệp, khi còn rất nhiều con cháu bất hiếu, cũng thật xót xa cho một xã hội mà sự ra đi của một con người trở thành nơi chuộc lỗi, khoe mẽ, tìm hạnh phúc cho riêng mình. không một giọt nước mắt nào rơi cho người đã khuất, không một giọt nước mắt thương tiếc nào hiện lên trong tâm hồn của những con người “thượng lưu” ấy. Ta cũng không nghĩ tới người vô tình gây ra cái chết cho lão đại xuân tóc đỏ, lại càng cảm thấy vinh hạnh hơn, ngay cả hắn cũng không sợ hãi, nhưng lại không biết xấu hổ ngồi vào trong xe đem mão đi đón. lên. bày tỏ nỗi đau giả tạo. ngay cả gia đình ông cố, không ai quan tâm tại sao ông cố chết, chỉ biết rằng “ông cụ chết thật rồi”, không phải chết giả! lúc tang lễ, họ bối rối, nhưng không bối rối trước cái chết của cụ cố, mà bối rối với chính lòng mình, giống như một người anh văn minh, một người cháu đích thực, chỉ cân nhắc xem người kia sẽ ra sao. trong thực tế, không chỉ là lý thuyết. ông cố hong còn mải mơ mộng về cái thời “gồng gánh, chống gậy, ho sặc sụa” để mọi người soi mói, ca tụng và khẳng định rằng từ nay ông đã chính thức trở thành chủ nhân. gia đình này. còn những người khác cũng tàn nhẫn, ích kỷ không kém, nữ nhân văn minh mải miết nghĩ ra kiểu đồ ngủ mới nhất, tuyết nữ lộ liễu tán tỉnh ngay cả khi ông nội mất, nàng chỉ nhớ người yêu của nàng mãi mãi là thanh xuân, còn thiếu gia luôn tỏ ra sốt ruột vì chưa trổ tài chụp ảnh đám tang “tưởng nhớ” bằng những chiếc máy ảnh đã chuẩn bị từ lâu.

    Trong đoạn trích, còn có sự xuất hiện của một người đàn ông có sừng, chiếc sừng của anh ta to đến mức chính anh ta còn so sánh nó với “sừng hươu vô hình”. một ông bố chồng, bị con gái lớn của ông cố cướp lúc xế chiều, gài gạc nhưng không hiểu sao ông vẫn nhẫn nhịn, vẫn bám trụ dù bị xuân tóc đỏ tố cáo. cái tội dâm đãng của cô vợ, thật mất mặt. đó là sức chịu đựng, là sự cố gắng vượt bậc, bởi lòng kiêu hãnh của đàn ông là thứ khó chạm tới, nhất là trong hôn nhân lại càng khó tha thứ khi biết vợ không ngại “mặt mũi coi thường”. người hẹn hò với nhiều người đàn ông khác. Sau đó, khi đọc đoạn trích, người ta chợt nhận ra rằng nỗ lực đáng kinh ngạc của anh ta để khiến anh ta từ bỏ tất cả lòng tự tôn, sự xấu hổ và sự ghen tị thực chất là tiền bạc. anh không đau khổ gì vì họ gạc gạc cho anh, anh thương tiếc cho cái chết của bà cố vợ, anh cũng không hận xuân tóc đỏ, thậm chí anh còn vui mừng vì không ngờ chiếc gạc hươu của mình lại được tặng cho anh. bố chồng hoặc bố vợ. báu vật phải trả thêm vài ngàn đồng. nó có giá trị nó! nó có giá trị nó! vài nghìn đồng. Vì vậy, cuộc hôn nhân không hạnh phúc, và tính cách của cô ấy đã trở thành thứ để bị lợi dụng, kiếm tiền từ gia đình “thượng lưu” mà cô ấy bám vào. hắn lại càng cảm kích, tin tưởng vào “tài quảng cáo” của thanh xuân, thực ra là phu nhân tuổi xế chiều tố cáo dâm ô, bởi dù thế nào đi nữa, tiền cũng được, mặt mũi cũng không thành công, cơm ăn, áo mặc. anh ta háo hức, háo hức gặp anh hồi xuân để trả 5 đồng tiền chuộc, để giữ chữ tín, mặc cho anh ta chỉ tay vào mũi mà nói: “anh ơi, anh là thằng chồng cắm sừng”. . nhưng làm sao để cùng nhau trao tiền để mùa xuân trôi chảy? anh cho biết bản thân anh đã phải tham gia một vở kịch, một vở tuồng đau khổ, một vở tuồng mà người con rể quý hóa khóc bên quan tài của người ông cố bất hạnh. lúc đầu, sau khi ông cố khóc đến mức “kiệt sức” và ngất đi thì tiếp tục cảnh khóc với tiếng la hét “hự… hự… hự” rất lạ. đã không mang đến đau thương, bi kịch. cũng không thấy cô nào nhắc đến anh rơi nước mắt quý giá. nhưng người đọc chỉ cảm thấy một sự giả tạo rất nực cười, tiếng kêu của anh ta rất kỳ lạ khiến ai cũng “để ý đến thằng con rể đáng quý đó”. đã nói là cố khóc như thật, “khóc nhiều lắm em muốn thanh thản” để có cớ nương tựa vào thanh xuân, ngăn cản thanh xuân, “cứ khóc mãi”, rồi nhân cơ hội vào đi. đau đớn và bối rối này, anh đặt 5 đồng bạc gấp bốn vào tay Xuân, và không ai biết rằng dưới sự gần gũi, ủng hộ và chân thành đến mức nực cười, có một cuộc giao dịch, một cuộc gặp gỡ, giữ một sự hài hước. anh nói vở kịch này được thực hiện hoàn hảo, được yêu mến bởi tiếng hiếu thảo và đau đớn hơn cả gia đình, được nhiều người chú ý và hoàn thành niềm tin giữa anh và Xuân tóc đỏ. đôi khi suy nghĩ nhiều hơn, có lẽ anh cũng khóc để gửi gắm chút tủi hổ, chút nhân tính còn sót lại, khóc vì sung sướng sắp hoàn thành giao dịch, cuối cùng anh cũng có được vài nghìn đồng trong tay, cảm ơn. trên đầu có sừng. Vì vậy, bao nhiêu tiếng kêu “hả! Hả! Hả” có thể làm khó anh, anh sẵn sàng noi gương bố vợ, tiếp tục sự nghiệp khóc khi ông cố Hồng kiệt sức và bất tỉnh. tiếp tục với thủ đoạn giả dối và lố bịch đó, và cũng dễ khiến thanh xuân phải trả giá một cách tự nhiên và hợp lý. có lẽ tiếng hét nói ngỗ ngược của bà là đỉnh điểm của thói đạo đức giả, của xã hội thượng lưu lúc bấy giờ, tiếng khóc cũng có chủ đích, chua xót cho một xã hội, cho một gia đình “thượng lưu” khi có đứa cháu gái mà bà buồn không phải vì cháu chết mà là. vì người yêu không đến, người cháu khóc vì muốn trả nợ, người con trai cũng khóc để cho thiên hạ thấy mình bất hiếu như thế nào. vu trong phung đã làm rất tốt khi tái hiện một cảnh tang lễ kỳ lạ, lố bịch và hài hước, khiến người đọc dở khóc dở cười vì một xã hội “thượng đẳng” quá ghê, thật giả.

    tiếng kêu của anh ấy nói rằng những chiếc sừng là bàn tay thống trị của vũ trong phung khi anh ấy tái tạo một xã hội và đạo đức, nhân cách và con người đã giảm xuống mức tiêu cực, không thể cứu vãn. Tiếng khóc đó kết thúc đoạn phim và là một trong những mắt xích quan trọng nhất trong chuỗi tiếng cười dài xuyên suốt cuốn tiểu thuyết, khi đến lúc người ta trở thành diễn viên trong vở kịch của chính mình, hãy khóc một cách hợp lý để đạt được những mục đích không đáng kể, vì tiền. ! Thật đáng cười cho một xã hội, khi một người vứt bỏ hết tủi nhục, sĩ diện để có vài nghìn đồng mà phải khóc lóc, đấu tranh để quỵt tiền và giữ chữ tín trong nghề buôn dưa lê!

    phân tích tiếng kêu của chim mọc sừng – mẫu 3

    đọc đoạn trích hạnh phúc của một gia đình có tang, nếu để ý kỹ, chúng ta sẽ thấy trong tiếng kêu của con cu có tăng cấp độ, nó chỉ hét thật to “này! này! này!”, rồi “nếu bạn muốn bình tâm thì may ra còn thanh xuân để không gục ngã ”, lúc này anh mới thốt lên“ khóc mãi ”. Không cần phải nói rằng chúng ta biết đó là một bộ phim truyền hình, bởi vì “cái chết đó đã làm cho nhiều người rất hạnh phúc.” nhưng, điều quan trọng ở đây là tại sao con mọc sừng lại khóc? tại sao lại hét lên “hey! hey! hey!”? Và được đặt xuyên suốt tác phẩm, tiếng kêu đó có giá trị gì?

    Cái chết của ông cố là kết quả trực tiếp của câu nói ngớ ngẩn của mùa xuân tóc đỏ “thưa ông, ông là một người chồng sừng sỏ.” sở dĩ có câu nói mùa xuân, là bởi vì con sừng nói trước mùa xuân nói ra, giá năm lượng bạc. cho đến khi hạ huyệt, năm đồng bạc nói sừng của xuân tóc đỏ vẫn chưa trả. Trước khi kể rằng cụ mọc sừng, chúng ta thấy trong tác phẩm xuất hiện hai chi tiết: “ông cụ già đỏ mặt đứng đội nón lá nghiêm trang ở một chỗ bên cạnh và nói rằng cụ mọc sừng” và “khi cụ cố đỏ mặt và bất tỉnh.” chi tiết đầu tiên được phân biệt với một câu, chi tiết thứ hai là bộ phận trạng ngữ chỉ thời gian. hai chi tiết này trở thành cơ sở cho tiếng kêu của chú chim tu hú. cái chết của cụ cố, bộc lộ bản chất đạo đức giả của con cháu, đã được đề cập trước đó trong tác phẩm.

    Đến đây, ông già tạo dáng rất tài tình. chi tiết này liên quan chặt chẽ đến cuckolding. cụ thể là thể hiện sự tiếc thương, tiếc thương vô hạn đối với người đã khuất thì phải kể đến những chiếc kèn sừng sững. khi ông cụ “khóc ngất” thì cũng phải khóc thật to để bày tỏ nỗi lòng của mình. đây là tính năng độc đáo của vu trong phung nib. anh ta khéo léo sắp xếp các tình tiết một cách hợp lý và chặt chẽ, tạo sự liên tưởng như vừa khóc vừa muốn giãi bày nỗi đau với ông lão một cách thê thảm nhất. nghĩa là chi tiết “ông lão khóc ngất” đã trở thành nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tiếng kêu của chim cu gáy. nói rõ hơn là vu trong phung để ông già làm quan, mang tính chất “nêu gương” từ đó nói lên việc ông mọc sừng để noi gương. tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, chúng ta thấy cặp sừng không chỉ sinh ra vì ông già khóc mà còn một lý do khác sâu xa hơn, đó là món nợ năm đồng xuân. do đó, chi tiết lò xo “đứng cầm nón trang trọng một chỗ” là rất quan trọng. khi sự kiện thành công tốt đẹp, cụ cố mất nói rằng ông rất vui vì nhận được “thêm mấy ngàn lượng bạc”.

    vị thẩm phán cắm sừng rất biết ơn mùa xuân nên người đàn ông này rất háo hức “xem xuân trả năm đồng” và “theo ông, trước khi làm ăn cũng phải giữ chữ tín làm đầu”. (3). (nmh nhấn mạnh). Bây giờ là lúc để trả nợ. trong hoàn cảnh này (cảnh xuống mồ), tức là người ta bày tỏ nỗi đau mất mát lớn nhất, cho rằng ong vò vẽ không còn cách nào khác là phải “khóc”, thu hút sự chú ý về mùa xuân và hòa bình. mùa xuân sẽ đến trong mắt một con quạ. thì tất nhiên bạn cần phải khóc theo cách “xúc động” tức là cảm thấy thực sự đau khổ. vì vậy ban đầu anh ấy phải hét to “này! Chào! này! “. kết quả thành công. xuân hỗ trợ hắn trả nợ kịp thời, giải trừ được mặc cảm. rõ ràng ở đây mọc sừng đã hoạt động rất nhiều. hắn tìm được tâm lý của xuân, cố gắng lên thể hiện ra nhưng về cách diễn đạt thì cho là bị động, cho là cắm sừng, không biết rằng mùa xuân đã đưa mình đi, từ đó giải thích nguyên nhân của tiếng khóc và giải thích tại sao chi tiết đầu tiên lại trở thành một câu, và thứ hai chỉ là một phần của bài phát biểu.

    Về ngữ âm, tiếng kêu của người có sừng chỉ có thể là “này! Chào! hả! “không thành vấn đề. âm thanh này bao gồm không khí đi ra, miệng hơi mở, bụng nên thu lại, âm thanh phát ra từ cổ họng, đó là âm thanh bị nghẹt (vì kết thúc bằng phụ âm. t – im lặng dừng lại) .. tiếng hét này không thể lớn được. do đó, giọng nói sừng sững hét to (để gây sự chú ý của thanh xuân), nhưng tiếng hét không kéo dài được lâu, đó là âm thanh gượng ép, gượng ép. Do đó, ” khóc to quá “mọc sừng phải thốt lên” em muốn lặng đi “lúc đó mùa xuân buộc phải (về mặt nghệ thuật) để nâng đỡ anh, khi mùa xuân bắt được anh thì mùa xuân đã” không thể làm cho anh đứng lên được “, đành phải” nuốt thân hình của cô ấy “như thế để” này! Chào! Này … mãi mãi không ngừng. “Tất nhiên,” lời thì thầm “của lời cầu nguyện có sừng này thể hiện sự đau khổ giả tạo một cách khéo léo, và đó chỉ là một” người thì thầm “đặt nốt một phần tư vào tay mùa xuân mà không ai biết.

    Hãy tưởng tượng bộ phim truyền hình độc đáo này, khi mùa xuân cố gắng bám lấy sự phán xét, thì càng nói càng “thất vọng”. Tuy trong vở kịch ông không nói như vậy, nhưng chúng ta cũng biết rằng, ông già đầu tóc đỏ hỏn, sừng sững phải đứng bên miệng nấm mồ, vì đó là giây phút cuối cùng để từ biệt cõi chết. bạn không thể “pass out” hoặc “pass out” ở một nơi khác, điều đó sẽ rất nực cười. “Mặt người” này vẽ ra một cảnh tượng trước mắt chúng ta, một người rất đau đớn như muốn ôm chặt quan tài, muốn lặn xuống mồ, còn một người khác cố gắng giữ lấy anh ta. một cuộc chiến, một cuộc tạm giữ. như vậy, tiếng nấc của con sừng càng to thì lực neo của lò xo càng mạnh nên lò xo “muốn thả đốt ngón tay” (thể hiện tính chất của lò xo). khi nó lên đến đỉnh điểm, con chim ác là có sừng sà xuống với một hóa đơn và hai nhân vật kết thúc trò đùa của họ. do đó, nhân vật càng cố tạo ra bi kịch thì tiếng cười càng sâu và cay đắng hơn.

    tiếng hét của bài phát biểu bị cắm sừng là một chi tiết trong chuỗi tiếng cười của tác phẩm và tất nhiên, tìm kiếm tư tưởng của tác giả nên tìm thấy sau chuỗi tiếng cười đó, chứ không phải sau một biểu cảm của tiếng cười. rằng tiếng cười ở đây phải được đặt trong tổng thể tác phẩm. trước đó, biên kịch đã viết “cố lên …”, tức là các nhân vật sẽ không diễn được nữa, chỉ có tiếng hét cuối cùng mới có thể làm được. do đó, không thể nói “này! Chào! này! “là” ném, tung, ném … trên mặt đất, ném nhanh; lấp đầy, lấp đầy, lấp đầy nhanh, chôn vùi cái thây ma mà cả nhà thèm thuồng “, như lời của nền vu du.

    Mối quan tâm của thẩm phán mọc sừng không phải là chôn nhanh hay không chôn vội vì xong việc, anh rất vui, nhưng mối quan tâm của anh là làm sao để trả được cả thanh xuân và năm châu bằng lòng và làm được. . làm thế nào để diễn tả nỗi đau mất mát giả tạo. và càng không thể nói “nhân vật nói, hoặc ý tưởng của chính người viết, thông điệp… chạm, ném, ném tất cả mọi người xuống mồ! che đậy, che đậy, che đậy mọi thứ giả dối, hợm hĩnh, vô đạo đức (4) “. Điều đó cho thấy, phương tiện vô hình trung đã” lấy tư tưởng để giải thích tư tưởng “(c. mark) và đã coi nhân vật như một người nói của tư tưởng của người viết. Tôi nghĩ rằng người viết sẽ không vụng về đến mức gửi thông điệp thông qua sự thay đổi âm thanh nếu bạn nói “gõ” mặc dù nó tồn tại trong một ý nghĩ, ý nghĩ đó thường đi kèm với một hành động (thường là bằng tay), và anh ấy không thể thở hổn hển, vì vậy anh ấy không thể làm một cuộc giả lớn, điều đó tốt.

    Nói đến hành vi nghệ thuật, nhà văn không thể cứ lật đổ cái xã hội đó như thế. nếu tư tưởng của nhà văn có nghĩa là “lấp đầy” xã hội nơi có xã hội, thì hãy tiếp tục hành động trong phần còn lại của tác phẩm (5 chương). điều này có nghĩa là nhà văn không thể làm đảo lộn xã hội rồi lại sắp đặt cho nó một đòn khác. làm như vậy, vòng lặp phát triển câu chuyện sẽ nhân đôi, không mở ra theo hướng tăng cấp. theo chúng tôi, việc chôn cất này (“hạnh phúc” của nhiều người) chẳng qua là chôn một cái xác bằng xương bằng thịt, chôn xác để mở ra những trò cười khác, bộc lộ tính cách xã hội nhiều hơn. đồng nghĩa với việc sự lên án, tố cáo của xã hội về tác phẩm ngày càng nhiều, nó không chỉ dừng lại ở “hàng hiên”, “đám ma”… cái chết của cụ cố là “niềm hạnh phúc” của nhiều người. khi ông cố mất đi thì con cháu được ấm no hạnh phúc, xã hội vẫn bày trò lừa bịp. những gì mang tính lật đổ ở đây rõ ràng là “xã hội gái điếm”.

    nhưng, thông qua toàn bộ hệ thống sự kiện hoạt động. do đó, nhà văn sẽ không thông qua nhân vật, một tiếng cười để “nhanh chóng chôn vùi” cái xã hội giả dối, mà chính chuỗi sự kiện trong vở diễn sẽ nói lên sự cần thiết phải “nhanh chóng chôn vùi”. Đây là nghệ thuật “đánh giặc” như tác giả đã chỉ ra, đánh giặc “đang biến kẻ thù thành một hình ảnh sống động, thành một vết da thịt để người đọc vừa hét vừa chửi vừa cười”. gs. Nguyễn Đăng manh rất quan tâm đến môn nghệ thuật này và đã nói rằng “vũ trong phung chủ yếu sử dụng lối đánh này”. đây là nghệ thuật độc đoán của vu trong phung. Tôi nói thế này để thấy rằng tiếng kêu của chú chim tu hú thực ra là cao trào “tô đậm bi kịch chân chính của con người giữa những lời nói dối khôi hài” (emin zona), nó chỉ là một chi tiết góp phần tạo thành tiếng cười trào phúng trong một tác phẩm trào phúng chân chính, trước hết phải thể hiện được bản chất của tiếng cười, và tiếng cười kết thúc là cao trào, là lúc nhìn lại quá khứ một cách vui vẻ (tức là dấu c).), đó cũng là lúc cái xấu của chủ thể được bộc lộ một cách đầy đủ và rõ ràng nhất. , tất nhiên, bản chất của tiếng cười là rõ ràng nhất.

    trong tác phẩm này, cảnh cuối cùng là cảnh: Xuân tóc đỏ được mệnh danh là anh hùng cứu nước, một vĩ nhân, được ông già hứa gả con gái, lời này được ghi trong điển. ; The Mrs. doan sẽ nhận được một dấu hiệu là “đức hạnh và đức hạnh”. rõ ràng vũ trụ để nhân vật từ một “ma cà rồng” thành một “anh hùng … vĩ nhân”, từ một gã si tình miền Tây dâm đãng trở thành một nữ nhân “trinh tiết” … sức tố cáo của tác giả lên đến đỉnh điểm, tất cả xã hội đảo lộn dưới bàn tay khéo léo của người vũ công.

    Trên đây là những hiểu biết của chúng tôi về mỏm quạ. Tiếng kêu này đã khiến người đọc thấy được một phần xã hội mà Vũ Trọng Phụng lên án. Qua tiếng khóc của giọng kèn, vu vơ đã làm rõ những mâu thuẫn trào phúng giữa “tang gia” và “hạnh phúc”, giữa bi và hài, giữa bên trong và bên ngoài.

    Đang hot: Biên kịch Vu Chính là ai? Sự nghiệp xoay quanh bê bối &quotđạo nhái&quot

    Xem thêm:  Vũ trụ là gì? Ai tạo ra vũ trụ? Các học thuyết kinh điển của sự tạo thành vũ trụ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *