Lão Hạc – Nam Cao

Nam cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn học Việt Nam, với nhiều tác phẩm nổi tiếng, trong đó có truyện ngắn Lão Hạc. vở kịch được học trong chương trình văn học lớp 8.

hôm nay, download.vn sẽ cung cấp tài liệu giới thiệu truyện ngắn Lão Hạc, Cao nam văn. xem phần sau.

Bạn đang xem: Lão hạc tác giả là ai

tôi. về tác giả nam cao

– cao man (1917 – 1951), tên khai sinh là tran tri tri.

– Quê quán tại thị trấn đại hoàng, lý nhân phủ (nay là xã hoa hâu, huyện lý nhân), tỉnh hà nam.

– là nhà văn hiện thực xuất sắc với những câu chuyện có thật và truyện dài viết về hai chủ đề chính: người nông dân nghèo bị ngược đãi và người trí thức nghèo sống mòn mỏi trong ngõ cụt trong xã hội cũ.

– Sau cách mạng, cao nhân đã thành tâm sáng tác để phục vụ kháng chiến.

– chết trên đường đi làm sau lưng kẻ thù.

– tác phẩm chính:

  • truyện ngắn: chi phèo (1941), sáng ngời (1942), đời dư (1943), một đám cưới (1944), đôi mắt (1948)
  • tiểu thuyết: cuộc sống lâu dài (1944)
  • các thể loại khác: nhật ký trong rừng (1948), truyện biên giới (1951) …
  • ii. chúng tôi giới thiệu câu chuyện về con sếu già

    1. hoàn cảnh sáng tác

    – Lão Hạc là một trong những truyện ngắn hay nhất của cao nhân.

    – câu chuyện được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1943.

    2. thiết kế

    gồm 2 phần:

    • phần 1: từ đầu đến “cuộc sống mỗi ngày một buồn”. câu chuyện về con sếu bán chó và nỗi đau khổ của nó.
    • phần 2. còn lại. cái chết đột ngột của con sếu.
    • 3. tóm tắt

      lão hạc là một người nông dân nghèo khổ sống. Ông lão có một người con trai, nhưng vì nghèo, không có tiền lấy vợ nên đã bỏ đi đồn điền cao su. toàn bộ tài sản của bà bao gồm khu vườn là của hồi môn của con trai bà và con chó vàng mà bà sống để bầu bạn. sau cơn bạo bệnh, gia đình ông lão không còn gì để ăn. anh ta đã phải bán vàng. Anh ta gửi số tiền bán con chó và tiền bán vườn cho ông giáo và yêu cầu anh ta trả lại cho anh ta khi anh trai anh ta trở về. và chính anh ta đến xin mồi chó, nói dối là đánh chó nhưng thực chất là tự tử.

      xem thêm tóm tắt về các tác phẩm của những con sếu cổ

      4. nội dung

      Truyện Lão Hạc miêu tả cuộc sống của người nông dân Việt Nam trước cách mạng cùng với những phẩm chất cao quý của họ.

      5. nghệ thuật

      nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, tình huống bất ngờ trong truyện…

      cần trục cũ

      Con sếu già thổi mồi rơm và châm lửa. Tôi đã hút thuốc và bỏ thuốc lá. Tôi mời anh ấy hút thuốc trước. nhưng không nghe …

      – giáo viên hút thuốc trước.

      Anh ấy đã truyền lửa cho tôi …

      – Tôi xin bạn …

      Tôi lấy con đom đóm và cuốn một điếu thuốc. Tôi hít một hơi thật sâu, xả sạch điếu thuốc rồi đặt lên đùi cô ấy. anh ấy đã bỏ thuốc lá, nhưng anh ấy không hút thuốc một cách vội vàng. lấy ngọn lửa, gạt tàn và nói:

      – có thể bán con chó, chủ nhân!

      đã gọi một điếu thuốc, đã hút. Tôi hít khói và xếch đôi mắt say sưa nhìn anh ta, cố gắng giả vờ để ý đến lời nói của ông già. thực ra trong thâm tâm, tôi rất thờ ơ. Tôi mệt mỏi khi nghe điều đó. Tôi biết rằng: anh ấy nói rằng nó sẽ đến nơi; không bao giờ bán nó. Ngoài ra, nếu bạn bán nó thật thì sao? Cái quái gì mà con chó trông lo lắng thế này …

      hút xong bỏ điếu thuốc lên xe, quay đầu hít khói. sau một điếu thuốc, bộ não tê liệt trong một cảm giác hưng phấn nhẹ. lão hạc ngồi thẫn thờ, tận hưởng thú vui của đứa trẻ đó. Tôi cũng cảm thấy im lặng. Tôi nghĩ về những cuốn sách quý giá của tôi. Khi tôi bị ốm nặng ở Sài Gòn, tôi đã bán gần hết quần áo của mình, nhưng vẫn không chịu bán một bản sao cho bất kỳ ai. Khi tôi ốm dậy, tôi trở về quê hương, một mình với chiếc vali đầy sách vở. ôi những cuốn sách thân yêu quá! Tôi đã hứa sẽ giữ chúng cho đến hết cuộc đời, giữ kỷ niệm về một thời miệt mài, hăng say và tự tin với những đam mê đẹp đẽ và hy vọng lớn lao: mỗi khi tôi mở một cuốn sách, trước khi tôi có thời gian để đọc một dòng. , Tôi cảm thấy rạo rực, bừng lên trong tim như ánh bình minh, hình ảnh tuổi đôi mươi trong trẻo, biết yêu, biết ghét… nhưng đời người không chỉ khổ một lần. mỗi khi tôi sống trên cùng một con phố và bán tất cả mọi thứ, tôi phải bán một số cuốn sách của mình. cuối cùng chỉ còn lại năm cuốn sách và anh nhất quyết không bán dù phải chết. Đó là lý do tại sao tôi đang bán! Cách đây hơn một tháng, con tôi bị kiết lỵ, gần như kiệt sức … không! lão hạc! Tôi có quyền giữ một thứ gì đó không? ông già cảm ơn tôi vì con chó vàng quý của ông ấy năm cuốn sách của tôi …

      Tôi tự nghĩ. và cần cẩu, bạn nghĩ gì? Đột nhiên anh ấy nói với tôi:

      – xin chào! Cháu tôi đã không có giấy tờ trong một năm rồi cô giáo ạ!

      ồ! vì vậy ông đã nghĩ đến con trai mình. nó đã đi cao su cách đây năm hoặc sáu năm. khi tôi quay lại lần đầu, nó đã hết hạn cho một giấy phép. lão cẩu, đem thư của ngươi, mượn ta xem. nhưng anh ấy yêu cầu đăng thêm 1 mối nữa … anh ấy nhanh chóng giải thích cho em hiểu tại sao lại nói đến con chó, lại nhảy sang câu chuyện của cậu bé như thế này:

      – con chó được người cháu trai của ông ta mua! … ông ta mua nó về nuôi, với ý định giết nó khi nó kết hôn …

      đó là nó! cuộc sống là vậy. người ta đã lên kế hoạch cho nó và không bao giờ làm được. hai người yêu nhau bố mẹ cô gái biết chuyện nên cũng đồng ý cho cưới. nhưng họ đã bất chấp quá nhiều: tiền mặt tất cả phải một trăm lạng bạc, cau, rượu… cho đến đám cưới phải tốn đến hai trăm lạng bạc. ông già không thể quan tâm. con trai ông có nghĩa là ông muốn bán mảnh vườn, cố gắng chăm sóc nó. nhưng sẽ không bán nó. ai bán mảnh vườn và lấy chồng? và bán mảnh vườn, sau đó kết hôn, ở đâu? vả lại, nếu nhà gái nhất quyết không chịu, bán vườn cũng không xong. con hạc biết điều đó, nhưng không dám. Ông lão tìm cách giải thích để con trai mình hiểu được. ông già khuyên anh ta nên bỏ nhóm này đi rồi thử lại một lúc, xem có nhóm nào khác ít tiền hơn không; nếu bạn không kết hôn với một người, bạn kết hôn với một người khác; cái thị trấn này toàn gái chết hết rồi, còn sợ gì nữa? … anh cũng là một chàng trai tốt, vừa thấy bố nói vậy là anh dừng lại ngay, không nhắc đến chuyện cưới xin nữa. nhưng có vẻ buồn. và biết rằng mình vẫn đang ở phía sau người kia. Tôi yêu bạn rất nhiều. nhưng tôi có thể làm gì? … Tháng 10 năm đó, chàng trai kia kết hôn; cô kết hôn với con trai của một phó chủ tịch, gia sản sở hữu. con trai già giận dữ. Vài ngày sau anh lên tỉnh làm thủ tục mai táng, đưa chứng minh nhân dân, ký đơn xin vào đồn điền cao su làm việc …

      Ông già bắt đầu khóc và nói với tôi:

      – trước khi đi anh ấy đã đưa cho em ba đồng bạc, thưa thầy! Không biết anh ấy có gửi thẻ không, anh ấy có mượn trước mấy đồng mà đưa ba đồng. Anh ta đưa cho tôi ba đồng và nói: “Anh cho em ba đồng để có khi ăn quà; Tôi chưa bao giờ có thể tự ăn ở nhà, vì vậy tôi không phải lo lắng về việc đi đâu; giáo viên chăn thả trong vườn và làm việc bán thời gian để nuôi sống người dân; Tôi đi chuyến này để cố gắng làm ăn, khi nào thì trăm con về, không có tiền, sống khổ sở nơi phố thị này, nhục nhã lắm! … “. Tôi chỉ biết khóc chứ còn biết làm gì nữa? Thư của anh, người ta giữ. Ảnh của anh chụp rồi. Anh lấy tiền của người ta. Là người của người khác, không phải của tôi? …

      *

      * *

      lão cẩu! Bây giờ tôi hiểu tại sao bạn không muốn bán con chó vàng của bạn. anh ấy chỉ còn lại một mình để vui chơi. vợ của ông già đã chết. ông già bỏ đi. Mình già rồi mà ngày đêm lẻ loi, ai mà chẳng buồn? Khi bạn buồn, có một chú chó làm bạn sẽ giúp bạn bớt buồn hơn một chút. bà gọi anh là cậu bé vàng như một quý bà hiếm hoi gọi con trai mình đến cầu nguyện. Đôi khi, khi không có việc gì làm, cô ấy sẽ hái rận cho anh ta hoặc đưa anh ta xuống ao để tắm. ông lão bón cơm cho anh ta trong bát như một người giàu có. ăn gì anh ấy cũng chia cho mình. những buổi tối nhậu nhẹt thì anh ấy ngồi dưới chân mình. ông già sẽ cắn vài miếng rồi lại cho nó một miếng như người ta đút thức ăn cho một đứa trẻ. rồi ông ta chửi rủa anh ta, nói với anh ta như thể anh ta đang nói với một đứa trẻ nhỏ về cha mình. Anh ấy đã nói như thế này:

      Đang hot: Đường quan lộ của nguyên Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM Tất Thành Cang

      – bạn có nhớ bố của bạn không? bạn có vàng không? Bố bạn đã lâu không nhận được thư. Bố bạn đã mất có lẽ đã ba năm … hơn ba năm … gần bốn năm … không biết cuối năm nay bố bạn có về không? nếu anh ta quay lại, anh ta kết hôn, anh ta giết bạn. đó có phải là linh hồn của bạn không?

      con chó vẫn nhìn lên bằng mõm của mình, không có biểu hiện gì; Ông già nhìn thẳng vào mắt anh, lớn tiếng đe dọa:

      – giết chết bạn! Bạn có biết không? nếu bạn đánh anh ta, hãy rời khỏi anh ta!

      Chú chó tưởng bị chủ mắng mỏ, nó vui vẻ vẫy đuôi để lấy lòng chủ. con sếu già còn dọa dẫm mạnh hơn:

      – vui không? di chuyển đuôi? nếu bạn vẫy đuôi của bạn, bạn cũng sẽ giết! Hãy để anh ta chết!

      Thấy ông già to xác, con chó vẫy đuôi đi loạng choạng. nhưng nhanh chóng nắm lấy anh, ôm đầu anh, vỗ nhẹ vào lưng anh rồi kí tên:

      – ồ không! Ôi không! đừng giết cậu vàng! … cậu vàng của cậu giỏi quá! không để anh ta giết … hãy để anh ta nâng cao số vàng của mình …

      Anh ấy thả nó ra để nhặt chiếc ly và đưa nó lên môi mình để uống. Ông lão nhìn lên một lúc, rồi chợt thở dài. rồi anh ta thì thầm. Đó là ông già gánh sân của tôi …

      Sau khi người con trai đi khỏi, ông tự hỏi: “Khu vườn thuộc về con trai tôi. khi mộ mẹ anh còn sống, mẹ anh cố thắt lưng buộc bụng, tằn tiện mới lấy được năm mươi lạng bạc để mua. hồi đó mọi thứ còn rẻ … do mẹ mua cho, anh thích lắm. lớp trước bạn hỏi bán, chúng tôi không bán, ý chúng tôi là để dành chứ không phải để dành để ăn? anh ta không có tiền cưới vợ nên phẫn nộ bỏ đi, rồi khi có tiền cưới vợ mới quay lại. Ta đào vườn của hắn, để dành riêng cho hắn; Khi anh ấy về, nếu anh ấy không đủ tiền cưới thì tôi sẽ bổ sung, nếu anh ấy đủ tiền cưới thì tôi sẽ cho vợ chồng anh ấy một số vốn để làm ăn … ” ông tự nhủ và chỉ làm như vậy, ông già kiếm sống được bao nhiêu, hoa lợi của mảnh vườn là bao nhiêu, ông để riêng. ..

      cô ấy lắc đầu chán nản và nói với tôi:

      – nhưng bây giờ tất cả đã biến mất, giáo sư! Tôi chỉ bị ốm một lần. một bữa tiệc đúng hai tháng mười tám ngày, thưa chủ nhân! hai tháng mười tám ngày tôi không kiếm được một xu nào, tôi vẫn uống thuốc và tôi vẫn ăn uống … bạn có thể tính được số tiền đã tiêu không? …

      Sau cơn bạo bệnh, ông cụ rất yếu. việc nặng không làm được nữa. thị trấn bị mất vé sợi, ngành dệt may phải đầu hàng. phụ nữ có nhiều thời gian rảnh rỗi. công việc nhẹ nhàng nào họ tranh nhau làm hết. ông già không có việc làm. sau đó bão. mùa màng bị tàn phá. từ hôm bão đến giờ vườn cũ chưa bán được gì. gạo cứ xấu dần đi. một ông già với con chó mỗi ngày ba xu gạo mà nhà vẫn đói ăn…

      – vậy là bạn ăn ngon hơn tôi, thưa giáo sư. Ngày nào nó cũng ăn như thế này, rẻ thì một xu rưỡi, rẻ thì hai xu. Nếu cứ tiếp tục như thế này thì lấy đâu ra tiền để nuôi nó? nhưng nếu bạn cho nó ăn ít hơn, nó sẽ giảm cân và mất tiền, phải không? bây giờ nó béo, mua đắt, người ta cũng thích …

      dừng lại một lúc, rồi tặc lưỡi:

      – chỉ cần bán nó! tiết kiệm bất kỳ khoản tiền nào, hoặc loại tiền tệ đó. bây giờ tiêu một xu cũng là tiêu tiền của bạn. tiêu nhiều như vậy chỉ chết thôi. tôi có thể làm gì bây giờ?

      *

      * *

      Ngày hôm sau xe kéo đến nhà tôi. Ngay khi nhìn thấy tôi, anh ấy lập tức báo cáo:

      – cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

      – bạn đã bán nó chưa?

      – đã bán? họ vừa bị bắt.

      cố gắng tỏ ra vui vẻ. nhưng nó giống như một nụ cười và đôi mắt anh ấy đầy nước mắt, tôi muốn ôm anh ấy và tôi bắt đầu khóc. Bây giờ tôi không còn nhớ năm cuốn sách của mình nhiều như trước nữa. xin lỗi về chiếc xe kéo. Tôi có một câu hỏi:

      – vậy là anh ấy bị mắc kẹt?

      Khuôn mặt của ông lão đột nhiên co lại. những nếp nhăn chụm vào nhau buộc nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. ông già khóc hu hu …

      – chết tiệt … cô giáo! anh ấy không biết gì cả! khi thấy cô gọi lại, anh lập tức chạy đi, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì bị loài gặm nhấm trốn trong nhà, ngay sau lưng anh ta, tóm lấy anh ta bằng hai chân sau và lật ngược anh ta lại. thế là thằng thối và cái xiên, hai đứa vật lộn một hồi rồi trói cả 4 chân vào nhau. lúc đó anh ta mới biết mình đã chết! Phía đông! thưa chủ nhân! chủng tộc nào là khôn ngoan! anh ấy tiếp tục làm điều đó như anh ấy đang đổ lỗi cho tôi; anh ấy ậm ừ, anh ấy nhìn tôi như thể muốn nói: “ah! ông già xấu! Tôi sống với anh ta thế này mà anh ta lại đối xử với tôi thế này? “Vậy là tôi tuổi đầu rồi mà còn lừa dối con chó, anh ta không ngờ tôi lại có dã tâm lừa dối anh ta!

      Tôi an ủi anh ấy:

      – đó là những gì anh ấy nghĩ, nhưng anh ấy không hiểu! Và ai có chó mà không bán hoặc giết chúng? nếu ta giết hắn, ta sẽ tái sinh cho hắn, ta sẽ hóa thân hắn để làm kiếp khác.

      ông già cay đắng nói:

      – giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta biến nó thành kiếp người, có lẽ sẽ hạnh phúc hơn một chút … kiếp người như ta! …

      Tôi buồn bã nhìn anh ấy và nói:

      – cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! Bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn không?

      – vậy không biết kiếp người cũng khổ, vui thì phải làm sao?

      Xem thêm: Chồng cứ của thủy hương là ai

      cười và ho. Tôi nắm lấy bờ vai gầy guộc của cô ấy và bình tĩnh nói với cô ấy:

      – không có hạnh phúc thực sự, nhưng thật vui khi có được điều này: bây giờ ngồi đây chơi, tôi sẽ luộc một ít khoai lang, nấu một tách trà tươi rất đặc; Con trai tôi và tôi ăn khoai tây, uống trà và hút tẩu … điều đó thật tốt.

      – vâng! cô giáo dạy hay quá! đối với chúng tôi, đó là hạnh phúc.

      ông già nói rồi lại cười. tiếng cười gượng gạo, nhưng nghe có vẻ tử tế. Tôi vui vẻ nói:

      – được, phải không? vì vậy hãy ngồi đây và tôi sẽ luộc khoai tây và nấu nước.

      – đó là một trò đùa, nhưng giáo viên đã cho nó để cho bạn vào lúc khác? …

      – Còn chờ gì nữa? … hạnh phúc không bao giờ được trì hoãn. cứ ngồi đây! Tôi làm điều đó nhanh chóng …

      – Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn nhờ bạn một việc …

      khuôn mặt của ông già rất nghiêm túc …

      – Có chuyện gì vậy, ông nội?

      – cô giáo cho tôi nói chuyện … hơi dài dòng một chút.

      – vâng, anh ấy nói.

      – chính là như vậy, thưa chủ nhân!

      và nói với anh ấy. anh ấy nói với tôi nhẹ nhàng và dài dòng. nhưng nó có thể được rút gọn thành hai thứ. điều thứ nhất: người đã già, con đã xa, lại còn dại dột, nếu không có người chăm sóc thì khó có thể duy trì ruộng vườn làm ăn nơi phố thị này. Tôi là người nhiều lời, nhiều lý lẽ, mọi người nể tôi nên ông ấy muốn tôi cho ông ấy gửi ba ha vườn của con trai ông ấy, ông ấy viết thư riêng cho tôi để không ai nghĩ đến; khi ông già trở về ông sẽ nhận vườn, nhưng chứng thư có thể để lại tên tôi, để tôi chăm sóc nó … điều thứ hai: ông già rất yếu, không biết sống chết lúc nào. : Tôi không có nhà, nếu tôi chết, tôi không biết ai có thể chăm sóc cho tôi; làm phiền hàng xóm, anh ta chết không nhắm mắt: anh ta vẫn còn hai mươi lăm đồng bạc và năm đồng bạc và anh bán con chó được ba mươi đồng bạc, nếu anh ta muốn gửi nó cho tôi phòng khi nó chết, anh ta sẽ mang theo. Anh ta ra ngoài, anh ta bảo hàng xóm giúp đỡ, anh ta gọi tôi có một số tiền của anh ta, vì vậy tôi phải tin tưởng hàng xóm …

      Tôi cười và nói:

      – tại sao bạn lại lo lắng như vậy? ông nội vẫn còn khỏe lắm, chưa chết đâu mà sợ! cứ để tiền đó ăn, khi chết thì tốt! Có gì sai khi chết đói bây giờ mà vẫn còn tiền?

      – không, thưa thầy! nếu bạn ăn không hết, bạn sẽ chăm sóc gì khi bạn chết? Được rồi, tôi đã làm, nhưng bao nhiêu tôi đã ăn vườn của anh ấy, tôi đã tiêu hết. anh ta không có vợ con. Tôi nghĩ nó không chăm sóc được, bán vườn thì sao? … Tôi cắn rơm, tôi cắn cỏ, tôi lạy chủ! Nếu giáo viên cho rằng tình yêu của tôi là cũ và cũ, ông có thể gửi nó cho tôi.

      Thấy ông già van xin, tôi đành chấp nhận. khi anh ấy đi, tôi hỏi anh ấy:

      – Nếu có tiền, nếu bạn cầm nó và đưa cho tôi, bạn sẽ ăn gì?

      Ông lão cười nhẹ và nói:

      – được rồi! Tôi ổn rồi … mọi chuyện đã kết thúc.

      luôn luôn một vài ngày, tôi thấy con sếu chỉ ăn khoai tây. thì khoai đã hết. từ đó, bạn có thể tạo ra một thứ gì đó, ăn nó. đôi khi nó ăn chuối, đôi khi nó ăn quả sung luộc, đôi khi nó ăn gotu kola, đôi khi với một số loại củ, hoặc một bữa hến, một bữa ốc. Tôi đã nói chuyện với anh ta với vợ tôi. nhún vai:

      – hãy để anh ta chết! ai bảo có tiền mới khổ! lão nhân gia làm cho hắn đau khổ, nhưng là ai làm cho hắn đau khổ! gia đình tôi hạnh phúc biết bao khi giúp được anh ấy? những đứa con của tôi đang đói …

      ồ! Còn những người xung quanh, nếu chúng ta không cố gắng tìm kiếm và hiểu họ, chúng ta chỉ thấy họ là những kẻ điên rồ, ngu ngốc, xấu xa, xấu xa, bỉ ổi … đều là những cái cớ để chúng ta độc ác; chúng tôi không bao giờ thấy họ là những người đáng thương: chúng tôi không bao giờ yêu … vợ tôi không xấu, nhưng cô ấy đau khổ. Liệu một người bị đau chân có thể quên đi cái chân đau của mình để nghĩ về việc khác không? khi người ta đau khổ đến mức không còn nghĩ đến ai nữa. bản chất tốt đẹp của con người bị che lấp bởi những lo lắng và buồn phiền ích kỷ. Tôi biết, nên tôi buồn chứ không giận. Tôi trốn vợ, thỉnh thoảng vẫn lén giúp đỡ con sếu. nhưng anh ấy dường như cũng biết rằng vợ tôi không thích giúp anh ấy. Anh ấy từ chối tất cả những gì tôi đưa cho anh ấy. anh ta từ chối gần như hách dịch. và dần dần anh ấy rời xa tôi …

      Tôi nghĩ, anh ấy không hiểu tôi và điều đó càng khiến tôi buồn hơn. những người nghèo nhiều tự phụ thường là như vậy. họ cảm thấy có lỗi với bản thân, vì vậy họ rất khó chịu. khó làm hài lòng họ … một hôm tôi phàn nàn với quân tư nhân. tư nhân là một người hàng xóm khác của tôi: anh ta là một tên trộm, vì vậy anh ta không thích xe kéo vì anh ta rất trung thực. anh bĩu môi và nói:

      – Anh ta làm giả nó ở đây! thực ra anh ấy chỉ nghĩ về nó thôi, nhưng nó chưa đủ tốt. Anh ấy chỉ xin tôi một ít mồi câu chó …

      Tôi mở to mắt, ngạc nhiên. thì thầm:

      – anh ấy nói rằng bất kỳ con chó nhà nào sẽ đến vườn của anh ấy … anh ấy định cho nó ăn. nếu anh ấy thắng, anh ấy và tôi sẽ uống rượu.

      ôi, lão cẩu! sau đó, vào cuối ngày, bạn có thể chấp nhận rủi ro giống như bất kỳ ai khác. một người như vậy! … một người khóc vì trót lừa một con chó! … một người nhịn ăn để dành tiền đã trở thành một con ma, vì anh ta không muốn liên quan đến hàng xóm, láng giềng … những người đáng kính bây giờ. cũng theo bước của quân tư nhân để có được lương thực? cuộc sống mỗi ngày một buồn hơn …

      *

      * *

      không! cuộc đời không hẳn là buồn, hay vẫn buồn nhưng buồn theo một nghĩa khác. Ta ở trong nhà quân nhân đã lâu, nhìn thấy náo động trong nhà lão cẩu. Tôi vội vàng những người hàng xóm đến trước tôi đang xôn xao xung quanh ngôi nhà. Tôi vội vã vào trong. con hạc đang vùng vẫy trên giường, xõa tóc, quần áo xộc xệch, đôi mắt mở to. ông già rú lên, sùi bọt mép, cơ thể giật giật từng hồi và nảy lên. hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người ông già. anh ta đã chiến đấu trong hai giờ và sau đó chết. cái chết thật tàn bạo không ai hiểu nổi tại sao anh lại chết vì một cơn bệnh đau đớn và đột ngột như vậy. chỉ có tôi và đội quân riêng của tôi hiểu. nhưng nói gì nữa! lão hạc! đảm bảo rằng đôi mắt của người già sẽ được nhắm lại! đừng lo lắng về khu vườn của bạn. Tôi sẽ cố gắng giữ cái cũ. khi con ông ấy trở về, tôi sẽ trả lại cho ông ấy và nói: “Đây là mảnh vườn mà bố vợ thân yêu của bạn đã cố gắng để lại cho bạn hoàn toàn: ông ấy thà chết chứ không bán trụ…”.

      Xem thêm: Cuộc sống của Quách Ngọc Tuyên với vợ trẻ kém 16 tuổi: Chuyện tình &quotchú – cháu&quot và món nợ chưa trả

      Xem thêm:  Khó có thể nói ai đó là hoàn hảo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *